1. Chào Mừng Bạn Đến Với Hệ Thống Diễn Đàn Trường Thịnh Group!
    + Mỗi Tin Đăng Phải Có Tiêu Đề Khác Nhau
    + Mỗi Tin Rao Vặt Phải Có Nội Dung Khác Từ 30% Trở Lên
    + Chúng tôi có quyền Xóa, Sửa Bài viết Hoặc Banned Mà Không Cần Báo Trước Với Bất Kỳ Lý do gì

Tình yêu

Thảo luận trong 'Họp Chợ Chia Sẻ Việc Làm' bắt đầu bởi wankadatuyenptn, 10/4/18.

  1. wankadatuyenptn

    wankadatuyenptn New Member

    Tham gia ngày:
    28/3/18
    Bài viết:
    27
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    1
    Giới tính:
    Nữ
    TTCT - Nói chung mọi người thường hiểu tình yêu là thế: vẫn người đàn ông ấy, người đàn bà ấy, đơn giản là ở một thời điểm khác trong cuộc đời thì hầu như không để ý đến nhau, lúc khác thì người này lại tin chắc đã đợi người kia đằng đẵng nửa cuộc đời, chứ không phải ai khác.

    Xem thêm mua an cung ngưu hoàng hoàn ở đâu

    Nếu hôm nay là ngày cuối cùng mà tôi còn viết được... Ta đang nói đến thiên truyện cuối cùng. Tôi tin là tất cả những người viết lách đều giữ trong mình thiên truyện cuối cùng, nhưng họ không bao giờ dám viết ra. Vì sợ. Sợ chết.

    Xem thêm an cung ngưu hoàng hàn quốc

    Tôi cũng thế. Tôi, Elizabeth von der Lippe. Chẳng có gì quan trọng nữa cả. Chỉ còn những dòng cuối cùng này thôi. Vì nó nói về tình yêu. Vì trong cuộc đời không có gì quan trọng hơn, và trên thế gian này chẳng có lầm lạc nào trầm trọng hơn. Tôi chép truyện này ra giấy với hi vọng làít nhất một người trẻ tuổi, một cô gái trẻ duy nhất nào đó, không chỉđọc, mà còn hiểu nó, và qua đó không sống phí một phần đời của mình.

    Để cô gái trẻấy đỡ uổng chút thời gian đời mình cho cái mà cô ta cho là tình yêu, như tôi từng phí phạm nửa đời, thay vì hiểu đó là thời gian yêu. Tôi là một bà lão rồi. 72 tuổi. Và do đó tôi sẽ chấp nhận rủi ro bị các cô gái trẻ nói: “Ôi, con xin cụ!”.

    Song ngay cả khi tất cả các cô gái trẻ sau khi đọc truyện này và thốt lên: “Ôi, con xin cụ!” thì tôi cũng chẳng chạnh lòng, vì tôi thực sự là một cụ già. Và tôi sẽđáp: “Bà sẵn sàng chịu xấu mặt, các con ạ!”. Và dù rất sợ Thần Chết bị tôi thách thức bằng truyện này, tôi vẫn sẽ thản nhiên nói với Thần Chết: “Ta sẵn sàng chết đây!”. Thật đấy, cái chết không khiến tôi sợ nữa, nếu chỉ nhờ truyện cuối cùng này của tôi mà một cô gái trẻ duy nhất nào đó không sống phí một quãng đời của mình.

    Tôi kể lại y nguyên như mọi sựđã diễn ra. Với mọi cảm xúc của hồi ấy, tức là với mọi lầm lạc của hồi ấy. Và chấp nhận nguy cơ biến mình thành trò cười. Vì tôi chép từ nhật ký ra. Từ bấy đến giờđã 37 năm trôi qua, và hầu hết những gì xảy ra trong cuộc sống thì bị lãng quên cùng năm tháng.

    Thậm chí hôm nay tôi chỉ nhớ những sự kiện được miêu tả trong nhật ký. Đôi khi toàn chuyện vặt vãnh. Ăn một bữa ngon đứt lưỡi ở chỗ Emilio, mì xoắn với nấm hương. Nhìn lại, tôi không hiểu tại sao mình viết mấy thứđó vào nhật ký. Chắc là hôm ấy chẳng có gìđặc biệt, ít nhất là không đáng nhớ.
     
: vvvvv

Chia sẻ trang này